Chào mừng Bạn đến Website XUẤT BẢN SÁCH

Cách để viết bản thảo đầy lôi cuốn

Thứ Bảy, 21 tháng 4, 2018 0 nhận xét

Nhiều bạn đã gửi thư hỏi mình rằng muốn viết một bản thảo lôi cuốn để xuất bản thành công, nhưng vẫn chưa biết phải làm thế nào. Thật sự mà nói, xuất bản sách thành công cũng là một phần cơ duyên của bạn trên con đường viết lách, để xuất bản được cuốn sách có lẽ đó là một phần ý chí phấn đấu trong bạn, còn muốn cuốn sách có được sự thành công, thì nó dựa trên khả năng viết của bạn có thật sự xuất sắc hay không. Sau đây chỉ là một số bước cơ bản mà tôi nghĩ rằng có thể giúp bạn viết sách hay hơn.

1.Phát triển quan điểm của bản thân
Hầu hết mọi truyện ngắn đều được viết dưới góc nhìn (ngôi) của người thứ nhất, thứ hai, hoặc thứ ba. Nếu bạn chỉ mới bắt đầu, bạn chỉ nên theo sát một loại. Sau đây là 3 loại ngôi và cách sử dụng chúng:
Ngôi thứ nhất. Ngôi thứ nhất là người kể chuyện trực tiếp từ quan điểm của nhân vật, người sử dụng chủ từ "tôi" để nói về mình. Ví dụ:"Tôi chưa từng nói cho ai biết điều này". Ngôi thứ nhất là biện pháp tuyệt vời nếu bạn muốn theo sát suy nghĩ và quan điểm của nhân vật, nhưng nó có thể sẽ khá hạn chế nếu quan điểm của nhân vật chỉ có giới hạn. Ngôi thứ nhất sẽ là góc nhìn dễ dàng nhất khi bạn mới bắt đầu viết lách.
Ngôi thứ ba. Ngôi thứ ba là khi bạn viết về nhân vật sử dụng chủ từ "anh ấy" hoặc "cô ấy" từ cái nhìn của người ngoài cuộc, chẳng hạn như "Anh ấy đã rất mệt". Trong ngôi thứ ba, tác giả có thể tiến gần đến suy nghĩ của nhân vật hoặc tiến xa khỏi chúng.
Ngôi thứ hai. Ngôi thứ hai đề cập trực tiếp đến người đọc dưới chủ từ "bạn". Ví dụ như "Bạn đang bước vào văn phòng của tôi". Đây là kỹ thuật khá tuyệt vời để tạo sự chú ý cho độc giả, nhưng nó có thể sẽ trở nên quá mức.

2.Mở rộng cốt truyện


Mỗi mẩu truyện ngắn đều cần phải có cốt truyện để thu hút người đọc, khiến họ thắc mắc về chuyện sẽ xảy ra tiếp theo. Điều này không có nghĩa là câu chuyện của bạn phải bao gồm sự rượt đuổi tốc độ hoặc một án mạng; khán giả vẫn sẽ muốn biết chuyện gì sẽ xảy ra nếu mọi việc chỉ xoay quanh cuộc trò chuyện của hai người bên tách cà phê. Mặc dù, mỗi mẩu truyện ngắn đều khác nhau, sau đây là một vài nhân tố cơ bản:
Sự gia tăng trong hành động/sự diễn giải: điều này thường xuất hiện trong phần đầu của truyện ngắn, khi các nhân vật chính, bối cảnh, và trọng tâm của xung đột được giới thiệu với đọc giả. Tuy nhiên, một vài câu chuyện lại bắt đầu bằng hành động và khiến người đọc phải đi ngược thời gian để tìm hiểu chuyện gì đang diễn ra.
Mâu thuẫn: điểm nhấn của câu chuyện. Mỗi câu chuyện đều cần phải có cao trào, hoặc nếu không, người đọc sẽ không muốn đọc tiếp, bất kể sự bóng bẩy trong ngôn từ của câu chuyện. Mỗi câu chuyện đều cần đến xung đột hoặc đỉnh điểm của căng thẳng; nó có thể kịch tích như cuộc chiến của hai người đàn ông vì một người đàn bà, hoặc một cô gái đang tự hỏi liệu bạn của cô ấy có mời cô ấy đi dự tiệc hay không. Bản chất của mâu thuẫn không quan trọng – điều quan trọng là người đọc phải quan tâm đến vấn đề đang diễn ra.
Sự giảm dần trong hành động: giải pháp của câu chuyện. Sau khi xung đột đã được bàn luận và giải quyết, bạn cần phải chấm dứt câu chuyện. Nhưng hầu hết truyện ngắn thường sẽ không sở hữu kết thúc có hậu, hoặc thậm chí là kết thúc rõ ràng. Nhiều câu chuyện kết thúc bằng một từ hoặc hình ảnh khiến người đọc phải suy nghĩ. Nếu câu chuyện chỉ đơn thuần là "đặt dấu chấm hết" vào phút cuối, bạn đã loại bỏ một vài sự bí ẩn và sự lôi cuốn của nó.

3.Khai thác nhân vật

                                            Romeo & Juliet 1968

Câu chuyện của bạn cần phải sở hữu một hoặc nhiều nhân vật có thể thu hút sự quan tâm hoặc thậm chí là gốc rễ của vấn đề, ngay cả khi họ không phải là công dân gương mẫu hoặc người tốt tính. Bạn có thể mô tả họ theo nhiều cách thức phù hợp khác nhau. Sau đây là một vài phương pháp để cung cấp cho đọc giả cảm giác rõ ràng về nhân vật:
Mô tả điều họ nói. Lời hội thoại hoàn hảo sẽ hình thành cái nhìn sâu sắc về ý định của nhân vật – đặc biệt nếu cuộc hội thoại không tương xứng với suy nghĩ của họ.
Diễn tả hành động của họ. Nhân vật của bạn có thức giấc vào lúc 6 giờ sáng mỗi ngày mà không cần sử dụng báo thức, hay là họ dành hàng giờ để ấn nút "snooze" (hoãn báo thức) trước khi thức dậy? Hành động nhỏ có thể giúp xây dựng nhân vật, tuy nhiên, ban đầu, chúng sẽ trông có vẻ như không đáng kể.
Diễn tả ngoại hình của họ. Nhân vật của bạn có “diện” quần áo đẹp khi đi chợ, hoặc mỉm cười điên cuồng trong giây phút đắm chìm trong nỗi buồn sâu thẳm? Ngoại hình của nhân vật sẽ cho mọi người biết về trạng thái tinh thần của người đó.
Mô tả cách họ tương tác với người khác. Có phải nhân vật của bạn vô cùng nhút nhát, hoặc quá hống hách đến nỗi mọi người xung quanh không muốn họ mở miệng? Có phải người đó đối xử tốt với người hầu bàn vì mẹ của anh ta cũng đã từng là người hầu bàn, hay anh ta là một tên đểu giả bởi vì một cô phục vụ nào đó đã từng làm tan nát trái tim anh ta, hay bởi vì anh ta chỉ đơn giản là thích làm vậy? Quan sát cách anh ta tương tác với thế giới có thể tiết lộ rất nhiều điều về bản thân người đó.

4.Khai thác cuộc hội thoại


Lời đối thoại giữa các nhân vật thường sẽ được đặt trong dấu nháy kép. Cuộc hội thoại có thể tiết lộ khá nhiều thứ về nhân vật từ điều mà họ muốn hoặc không muốn nói. Bạn nên hình thành cuộc đối thoại tương tự như khi chúng được trình bày bởi hai con người thật sự thay vì quá hoa mỹ và gượng ép. Bạn nên đọc to đoạn hội thoại để xem liệu nó có tự nhiên như một người nào đó đang trò chuyện hay không.
Lời đối thoại giữa hai nhân vật cũng sẽ cung cấp khá nhiều gợi ý về nghị lực của họ.
Bạn cũng nên chú ý đến yếu tố không được diễn đạt bằng từ ngữ. Ví dụ, nếu một cậu bé đang buồn vì cha của cậu đã bỏ lỡ trận đấu bóng chày, nếu cậu bé ấy không nói về trận đấu này khi cả hai gặp nhau và thay vì vậy, cậu lại nói rằng "Công việc của cha thế nào?", hành động này sẽ cho biết rất nhiều về cậu bé ấy.
Tránh sử dụng từ ngữ dài dòng như "Mai đã nêu ra rằng ..." thay vì "Mai nói rằng..."

5.Phát triển bối cảnh
                                 The Shawshank Redemption 1994
Bối cảnh của truyện ngắn có thể rất quan trọng hoặc không ảnh hưởng nhiều đến sự kiện đang được bộc lộ. Nếu bối cảnh câu chuyện của bạn là tại một ngôi nhà thông thường không liên quan đến câu chuyện thì sẽ không sao. Nhưng nếu nhân tình của nhân vật đột nhập vào căn nhà mà anh ta chia sẻ cùng vợ của mình thì mọi chi tiết nhỏ đều quan trọng, bởi vì nó sẽ cho biết về mối quan hệ tình cảm của nhân vật với vợ của mình – và suy nghĩ của cô nhân tình về vấn đề này. Bạn cần quyết định tầm quan trọng của bối cảnh và phát triển nó sao cho phù hợp.
Ngay cả khi bối cảnh không quan trọng đối với câu chuyện, bạn nên tránh gây bối rối cho người đọc bằng cách cho họ biết về địa điểm diễn ra sự kiện, thậm chí nếu nó chỉ là ngôi làng nhỏ ở Tây Nguyên, hoặc ngôi trường phổ thông không tên tại một nơi nào đó.
Khoảng thời gian cũng được xem như một phần của bối cảnh. Nếu câu chuyện của bạn lấy bối cảnh từ những năm 1960, bạn nên cung cấp cho người đọc đầy đủ gợi ý, hoặc trình bày một cách rõ ràng, để họ không dành một nửa câu chuyện với suy nghĩ rằng nó diễn ra trong hiện tại.

6.Phát triển giọng điệu của bạn


Trong văn viết, giọng điệu là phương pháp độc đáo trong việc sử dụng từ ngữ để cho thấy rằng bạn là người duy nhất có thể viết nên chúng. Ngôn từ của bạn cần phải sở hữu kiểu cách, giai điệu, và nhịp mà không người nào có thể sao chép chúng. Ban đầu, cố gắng bắt chước nhà văn viết truyện ngắn khác mà bạn yêu thích là điều hoàn toàn tự nhiên. Nhưng khi bạn ngày càng tiến bước trong sự nghiệp viết truyện ngắn của mình, bạn nên tìm kiếm cách độc đáo để bộc lộ suy nghĩ và ý tưởng của bản thân.
Giọng điệu diễn tả âm điệu trong từ ngữ của tác giả, chứ không phải chỉ là âm điệu của từ ngữ mà nhân vật sử dụng. Mỗi ngôn từ trong truyện ngắn sẽ góp phần hình thành giọng điệu của tác giả.

7.Tránh xa “cạm bẫy” trong việc viết truyện ngắn


Mặc dù, bạn có thể tham khảo một vài hướng dẫn, không có bất kỳ một nguyên tắc rõ ràng nào mà bạn phải tuân thủ để xây dựng câu chuyện hay ho hoặc tồi tệ. Tuy nhiên, bạn vẫn có khả năng cải thiện cơ hội viết nên mẩu truyện ngắn thành công bằng cách tránh thực hiện một vài lỗi lầm phổ biến mà nhà văn khác đã từng phạm phải. Sau đây là một vài điều mà bạn có thể suy nghĩ khi bạn tiến bước với câu chuyện của mình:
·              Không "cung cấp quá nhiều thông tin cùng một lúc". Bạn không nên cho người đọc biết về mọi điều mà họ cần phải biết ngay khi câu chuyện vừa mới bắt đầu. Nếu bạn dành 3 trang giấy để mô tả nhân vật và hành động trước khi mọi chuyện thật sự xảy đến, người đọc sẽ cảm thấy mệt mỏi.
Tránh hình thành cái kết “đoản hậu”. Không người nào lại thích đọc một câu chuyện nào đó chỉ để phát hiện ra rằng mọi việc chỉ là một giấc mơ, hoặc rằng toàn bộ câu chuyện được trình bày từ quan điểm của người ngoài hành tinh.
Giữ cho mọi thứ luôn đơn giản. Có lẽ bạn nghĩ rằng sử dụng ngôn ngữ hoa mỹ, cao sang để viết truyện ngắn là một cách hay. Nhưng điều này chỉ đúng khi bạn đang viết truyện về cuộc sống thượng lưu trong lâu đài lộng lẫy, trong hầu hết mọi ý tưởng chủ đạo, tốt nhất là bạn nên giữ cho mọi chuyện ngắn và đơn giản.
Tránh diễn giải sự việc trong cuộc đối thoại. Lời dẫn truyện, không hội thoại, cần phải cho đọc giả biết thông tin cơ bản của câu chuyện. Lời đối thoại chỉ nên được sử dụng để cung cấp thêm thông tin về nhân vật và về sự khó khăn cũng như mối quan hệ của họ, chứ không phải là phơi bày "sự thật" của câu chuyện. Ví dụ, một nhân vật nào đó không nên nói rằng, "Sang à, mặc dù bạn đã 20 tuổi và đây là năm học thứ hai của bạn tại trường Đại học Kinh tế…" bởi vì đây là yếu tố mà cả hai nhân vật đều đã biết rõ.
Trình bày rõ ràng về cao trào của câu chuyện. Bất kỳ người đọc nào cũng phải có thể trả lời câu hỏi "Mối đe dọa ở đây là gì?" trong khi đọc truyện của bạn và sau khi họ đã hoàn tất nó. Nếu đọc giả kết thúc câu chuyện và không hiểu rõ về cao trào của nó, câu chuyện của bạn đã thất bại.


          Nếu bạn có nhu cầu xuất bản sách thì hãy lên hệ qua Hotline: 0902467524 - Email: trantrungkien@danhnhan.net - Mr. Trần Trung Kiên – Tác giả - Cố vấn Tác giả) –– Người sẽ giúp bạn xuất bản sách thành công trên từng con chữ!

Share this article :

Đăng nhận xét